Chuyện của Như

Ngày hôm qua, cuối cùng mình cũng đặt chân xuống đất Phần. Cảm giác lần này, lạ lắm, mình cảm giác là đang được về nhà, an toàn và không một sự phòng thủ hay đề phòng nào cả. Giọng của người Phần làm mình cãm giác yên tâm, không còn rối trí nữa. Đến nơi 12h trưa, ngồi chờ đến 6h tối để bắt train về quê, mà train lại bị delay, mình tự nhủ, không lẽ cái chuỗi này vẫn còn sao :)). Về phải đan lại cái vòng hạt gấp thôi (vòng đứt vào  trước ngày bị mất ví).

Mình lên tàu, ngồi yên vị, đang thả mắt ngắm những cánh đồng trải dài thì nhận được tin nhắn của học trò, mình dạy em cách đây cũng 2 năm rồi. Em mở đầu bằng một tin nhắn rất bi quan: Cô ơi, có bao giờ cô có cảm giác muốn từ bỏ hết tất cả, và chỉ muốn biến mất trên cuộc đời này chưa cô? Suy nghĩ mãi, cũng đôi lúc mình có cảm giác chán chường, nhưng chưa bao giờ mình muốn biến mất khỏi cuộc đời này cả, vì mình biết, cái gì cũng có up and down, miễn là cứ đứng dậy và bước tiếp, sẽ thấy nhiều điều tươi đẹp trong cuộc sống. Nghĩ có chuyện ko lành, mình liền hỏi lại. Có chuyện gì ah Như? Và thế là em bắt đầu câu chuyện.

Mẹ Như vừa mất năm ngoái, khi em chuẩn bị kì thi cuối kì, em bảo, cuộc điện thoại gọi báo cho em, nó nhẹ đến nỗi em không tin đó là sự thật, kể từ ngày mẹ mất, ba em theo kiểu buông xuôi, uống rượu liên tục, hay la mắng em trai, mọi thứ như cứ dần buông xa khỏi tầm kiểm soát của em, em dần mất niềm tin, không còn muốn nói chuyện với nhiều người, không còn muốn cố gắng, phận là con cả, trọng trách càng nặng. Mình cũng đã trải qua nhiều điều làm mình hụt hẫng, nhưng có lẽ, những nỗi đau mà em đang gồng gánh, mình sẽ vận chưa tài nào cảm nhận được. Cái khoảng thời gian ở Barcelona, khi không có người thân bên cạnh, đủ để cho mình cảm thấy, nó cô đơn cỡ nào. Còn em, mẹ đã đi xa mãi, nỗi đau và mất mát đó, thật là quá lớn cho em. Ngồi đọc từng dòng em gửi, mình cũng nước mắt rơi ko kiềm được,cảm giác chỉ biết nghe mà không giúp được gì, nó cũng helpless lắm. Mình chỉ biết khuyên em đừng từ bỏ, hãy cộng thêm mình, như một người chị, có khó khăn gì thì mình sẽ cố hết mình để giúp, và mình sẽ ngồi nghe em nói, cuộc đời chưa đáng để kết thúc sớm như vậy đâu. Nói chuyện một hồi, cảm giác cảm xúc của em cũng đã tốt hơn, mình cũng mừng, và cũng đã rủ em tham gia khóa thiền mình có ý định đi sắp tới, biết đâu sẽ phần nào giúp em thay đổi suy nghĩ và lạc quan hơn :).

Kết thúc cuộc nói chuyện với em, mình lại thầm biết ơn vì mình dc có cơ hội đi dạy, được gặp những cô cậu học trò, sống rất tình cảm, và các em cũng dạy cho mình biết rằng, cuộc sống muôn màu và những trái tim đẹp, vẫn luôn hiện diện khắp nơi.

Viết xong bài này, tự dưng lại nghĩ, hôm qua mình đã chơi ngu khi đem bài du lịch châu Âu để lên fb, khi thấy lượt xem nó lên hàng trăm, mình thấy kiểu như đang phanh phui cho cả thế giới biết về cuộc đời của mình vậy, đành gỡ bài xuống và hy vọng mọi người sẽ quên đi cái old corner này. Nhiều khi cảm giác hơi dỡ người, haha, nghĩ thấy thật là bệnh quá đi =]].

 

Một mình ở châu Âu

Chuyến đi thứ 2 vòng quanh châu Âu này khá đặc biệt và đáng nhớ bởi vì:

Chưa có chuyến đi nào mà mình khóc nhiều như thế này.
Chưa có chuyến đi nào mình gặp nhiều điều không may như thế này.
Và cũng chưa có chuyến đi nào, mình thấy mình chai lì hơn 1 tí, và cảm giác mạnh mẽ hơn 1 tí như chuyến đi này.
Nói thì nói vậy, mình vẫn gặp nhiều người tốt, gặp nhiều điều may và học được nhiều bài học trong chuyến đi định mệnh thế này.
Khởi đầu của chuyến đi, đến nhà Miseon ngủ và hy vọng bắt kịp chuyến bus lúc 3h sáng, tối đó, ngồi tâm sự với Miseon gần đến 1h sang, cứ gật gà gật gù, nó cừ kể chuyện, mình cứ uh nửa tỉnh nữa mơ. Nó cẩn thận, chuẩn bị nguyên cả mấy bịch kẹo cho mình ăn dọc đường, được đứa bạn cưng mình như con cũng thích lắm :p. Sáng 3h xách giỏ đi, nó bảo, mày có cần t dẫn ra trạm bus ko, mình nói, yên tâm, t biết đường mà. Mà sự thực là mình chưa biết chắc, vì đây là lần đầu bắt ở trạm này. Và thế là, trời xui đất khiến thế nào, mình đã đi nhầm trạm, và lúc ngoảnh đầu lại, chiếc xe bus vụt qua nhẹ nhàng, mình không cất nên lời. Thế là nghĩ đi tong chuyến bay rồi! Loay hoay 10s, mình bắt đại 1 chiếc taxi ra trạm xe lửa, hoảng hốt nói là t bị miss only bus lên tỉnh rồi (ở vùng quê hẻo lánh nên nó khổ vậy đó, thêm chủ nhật nữa, phương tiện công cộng thì hiếm thôi rồi). Bác taxi bảo, mày lên lẹ đi, xem có đi kịp bus ko, và tất nhiên mình biết trước là không kịp rồi. Đến trạm xe lửa, tầm 4h sáng, trời thì vận lạnh ngắt, tầm 0 độ thôi, nhà chờ train chưa mở, phải đến 8h sáng mới cho người vào, nếu đứng ngoài thì chỉ có chết vì cóng. Thế là bác taxi lại chạy qua Mc Donald, ho vẫn chưa làm việc. Mình loay hoay không biết xử trí thế nào, quay qua hỏi bác taxi. Nếu bây giờ bác chở cháu lên Helsinki thì hết bao nhiêu ạ? Bác bảo, tầm thì giá bình thường là 500eur, vì nó là 5hrs drive. Mà trường hợp mình vậy, bác lấy 350eur thôi. Mình nghe xong tím tái cả mặt :v. Thế bác có giảm dc ko ạ? Bác bảo, khó lắm cháu à, vì đây là 5hrs drive lận mà. Mình ngậm ngùi, nhiều vậy cháu cũng không có tiền bác ạ. Thế bác cho cháu mượn dt cháu check xem next flight nó giá cả thế nào, check thì thấy next flight tầm 200eur, mình đành nói bác. Thôi cháu xuống đây cũng được bác à, cháu đứng ngoài chờ rồi bắt next flight vậy. Mình hỏi bác, thế tiền taxi cháu bao nhiêu tiền ạ? Bác bảo, thôi, thấy cháu thảm quá, bác chở free đó. Vì không thích bị nợ nần, mới nằng nặc đòi trả tiền cho bác, thế là bác nhìn mình, và hỏi, 15e, cháu có đủ tiền ko? Mình nói, bao nhiêu cháu cũng phải trả bác à, cháu phiền bác sáng nay quá. Mình bước xuống xe, bác bảo, bác sẽ nhớ con bé VN như cháu lắm đấy, goodluck cháu nhé. Và thế là 4hrs standing in the extreme cold weather, nó thật là khủng khiếp. Mang tiếng là mùa xuân, mà cái lạnh ở Phần cũng đủ làm mình tê tái. Mình lại suy nghĩ, chuyến bay cũ của mình sẽ cất cánh lúc 11.15, nếu mình bắt first train, sẽ đến sân bay 10.53, có thần thánh mình mới chạy kịp. Nghĩ vậy là sẽ không tài nào bắt kịp, mình đành nhờ Béo đặt cho mình chuyến bay lúc 2h chiều. Cứ nghĩ vậy là xong xui, Nhưng cũng muốn thử khi đến sân bay rồi, có kịp chạy chuyến bay đầu không, đến nơi mình phi như bay, dc mấy anh custom thương tình, cho qua thiệt lẹ, và thần thánh thế nào, mình vừa chạm cửa máy bay . Thế là mình đã book 2 vé cho một chuyến bay các mẹ ạ : )). Chưa thấy đứa sinh viên nào đi du lịch sang như vậy luôn. Bài học rút ra: khi chưa thật sự trễ thì đừng book cái gì hết, còn nước là còn tát, không thử thì biết kịp hay không.
Mình đến Paris đầu tiên, ấn tượng ban đầu hơi hụt hẫng vì ngay trúng ngày bầu cử Pháp, thấy Pháp chao ôi sao mà lộn xộn vậy nhỉ. Con em ra rước, nó bảo, Paris vậy đó, quen dần đi : )). Rồi 2 đứa dạo dạo Paris, nhìn chung là ổn. Hôm sau thì đi Giverny ngắm hoa ngắm nhà, nơi này đúng là lãng mạn nước Pháp, cũng thỏa mãn được ước mơ ngắm hoa mùa xuân. Rồi hôm sau nữa là về nhà nó ở Orleans, thành phố này yên bình hơn Paris, nói chung là ở tầm trung. Mình chơi ở Orleans 2 ngày rồi hôm sau 1 mình đi Normady. Ngày lên ga tàu, con em (thực ra nó là dì, mà vì nhỏ tủi, nên mình gọi là con em ko à), nó dúi vào tay 100e, rồi bảo, thấy bà thảm quá, cầm tiền đi, lở có chuyện gì, học bổng cho em nhiều tiền lắm. Mình một mực không cầm, 2 đứa dằng qua dằng lại, cúi cùng nó bảo: Tôi nợ nhà bà cũng nhiều, bà cứ cầm tạm, mốt tôi xuống Phần rồi bà dẫn tôi đi chơi, xong nó dúi vào cặp, rồi một mạch bước đi. Và rồi, nó là người thứ 2 trong chuyến đi này khiến mình mang nợ, ngoài Béo ra. Và tai nạn thứ 2, xảy ra khi mình ở trên train đi Normady, do cũng thơ ngây, thấy train vắng và nghĩ là không quá phức tạp, mình đã để Ipad trên bàn và đi vệ sinh. Và khi quay lại, em đã không cánh mà bay, mình không cất nên lời. Dẹp tạm nỗi đau và tự an ủi, của đi thay người. Vì Ipad lại có thông tin thẻ, mình cũng lo xa, đi rút tiền cho phần còn lại của chuyến đi và sau đó đã gọi điện block thẻ. Cảnh biển ở Normady cũng đẹp nên nỗi đau cũng đã nguôi ngoai phần nào. Bài học thứ 2: Không phải ở đâu cũng safe như Phần, khi du lịch 1 mình thì phải luôn cảnh giác. Nói vậy chứ trước giờ cũng toàn đi một mình mà có sao đâu T.T!
Sau Normady, mình có chuyến bay qua Bordeaux. Thành phố này, thật không làm mình thất vọng, về con người, cảnh vật. Và mình đã may mắn, được đến làng Mai. Với mình, đó là một đặc ân, một ân huệ, vì chuyến đi này, không dễ gì mà sắp xếp được. Ngày hôm ấy, trời rất đẹp, cảnh thì thôi rồi, lời văn mình chắc không diễn ta được đâu. Hoa hai bên đường, trời thì xanh ngắt. Và khi đặt chân lên vùng đất Phật, mình đã thốt lên rằng, em đã hiểu vì sao thầy chọn vùng này để xây nên làng rồi. Còn chuyến đi tuyệt vời như thế nào chắc sẽ để dành vào bài viết sau, để vào đây thấy không phù hợp lắm.
Ở Bordeaux, mình được thấy người Pháp, phong cách sống thư thái của họ, totally relax. Làm mình nhớ Brisbane kinh khủng, cũng là dòng sông, cũng là lối sống từ tốn và laid back. Mình cứ khen Bordeaux mãi, mấy chị cười và bảo: Nó là thành phố dc bầu chọn là nơi đáng sống nhất Châu Âu năm 2016 đó em ạ . Thảo nào, mà mình fall in love dễ dàng như vậy. 3 ngày ở Bordeaux, được mấy chị đưa đi khắp nơi, bày cho đủ thứ, những điều mà mấy chị gom góp trong 2-3 năm, mình hưởng hết trong vòng 3 ngày. Nhờ các chị, em đã biết thêm thầy Pháp Hòa, và cũng biết là, em còn nợ cuộc đời nhiều lắm. Sau khi rời Bordeaux, mình lại chuẩn bị bay qua Barcelona, các chị đã dặn đi dặn lại là phải cẩn thận ở Barcelona, vì nơi này rất nguy hiểm.
Đến Barcelona vào 8h tối, mình nhận phòng dorm, khi bước vào, nhận ra đây là dorm mixed, mình mới chạy ra hỏi lại, họ bảo, uh, không phải female dorm mày ạ. Thầm nghĩ, uh thì cụng chỉ ngủ 2 đêm, nên cụng không buồn đổi phòng làm gì. Vì biết Barcelona là một nơi không an toàn, nên mình giự ví rất kĩ. Tối ngủ cũng cất vào balo kĩ càng. Sáng ba nhắn tin, dặn dò phải cẩn thận, mình bảo, ba cứ yên tâm, con rút ra bài học ở Paris rồi. Rồi sau đó đi đánh răng, lần này, mình nghĩ chắc không có gì, nên chắc không cần đem ví theo, thế mà khi đi vào, theo thói quen, check lại giỏ, cái ví của mình không cánh mà bay. Toàn bộ tiền cho chuyến đi còn lại, lặn lội ở đảo này nọ, tầm 600eur và toàn bộ ID của mình, đã không cánh mà bay. Hoảng hồn lục đi lục lại, vẫn không thấy, chạy ra báo receptionist, họ nói họ ko có quyền kiểm tra những người trong dorm, mình phải đi báo cảnh sát. Lên cảnh sát, họ chĩ làm cho mình được cái report. Và rồi, mình thất thểu đi về, thầm nghĩ, ôi, còn cái gì nữa, thì tới luôn đi ạ. Thế là ngồi trong dorm, mình không biết phải làm gì, ôm mặt ngồi khóc huhu, mình khóc như chưa bao giờ được khóc. Ba mẹ thấy buồn vậy, cũng không biết nói gì, ngoài việc bảo, thôi thì của đi thay người, gặp hoạn này thì sẽ gặp may khác. Mình cũng mong là vậy. Nghĩ lại, rồi cũng nguôi ngoai. Bài học rút ra: khi ở những nơi như Barcelona, thì 1s cũng không được lơ là. Của đi, nhưng mạng còn giự được thì vẫn là điều đáng quý. Vì cũng đã tuột mood cho phần còn lại của chuyến đi, mình báo cho anh bạn, đã đến đảo trước mình, rằng mình sẽ bay về Phần nghỉ ngơi đây, giờ cũng không còn tiền đi nữa, có đi nữa là sẽ còn nợ nữa, mà thân mình thế này, trả khi nào mới hết nợ : )). Thế là nhờ Béo book cho chuyến bay về Phần ngày hôm sau, và giờ đang ngồi ở sân bay kể lại câu chuyện đáng nhớ thế này đây. Mình bảo Béo, Béo xui khi có một đứa em ăn hại như mình. Rồi bạn ở Helsinki, cũng giúp mình book chuyến xe lửa về lại Lpr. Và vận còn một chuyến đi dài về VN nữa, mình hy vọng mọi chuyện sẽ bình an.

Chắc mình với Lappeenranta vẫn còn nợ nhau lời hẹn thề mùa xuân hay sao, nên chắc phải về ở với Lappeenranta vài hôm rồi mới trốn thoát dc. Dù có hay bảo Lap buồn, mà thiết nghĩ, xa rồi sẽ nhớ nhiều lắm đây.
Chuyến đi này, mình đã nợ và đã làm phiền rất nhiều người, cảm ơn tất cả đã theo sát, bên cạnh động viên từ xa với mình. Nếu được mình mong có dịp trả ơn.
Cũng tự nhủ, thôi chắc sẽ ngưng kiếp đi du lịch một mình, có ai đi cùng thì sẽ đi, không thì thôi ở nhà tu tập : )).
Và để bù lại những câu chuyện buồn ở trên, mình post tạm vài bức hình ở vùng đất Phật, làng Mai này nhé. Nơi mà mình tự hứa với bản thân rằng sẽ có 1 ngày, mình sẽ quay lại :).

Nghiên cứu

Chắc mình sinh ra, không phải dành cho nghiên cứu.

Nguyên tuần quay cuồng, căng hết cả cái đầu, tắt luôn fb, cuối cùng cũng chọn dc cái topic proposed cho thầy, nghĩ mãi, nghĩ mãi, rồi hy vọng sẽ là ok.

Gặp thầy, nói chuyện với thầy, thầy thao thao bất tuyệt cả 2 tiếng, rất hứng thú với đề tài ấy, mà nói method này dễ quá, xài cái method khác đi m ơi.  Mình chỉ biết nghe, dạ dạ, gật gù, mà thú thật là không hiểu hết mí cái thầy đang nói :)). Kết thúc, thầy bảo: Tao hy vọng tao ko làm mày sợ chứ hả lol.

Nhìn thầy, mếu máo, em chỉ mong pass thầy ạ, thầy đừng expect em nhiều quá làm gì, cả đời em chưa viết đề tài bao giờ mô, nhưng em sẽ cố hết sức. Em plan 4 tháng, nhưng trường cho em  4 năm lận thầy ạ, nên hy vọng em sẽ ra trường được thôi.

Thích tính thầy, người thầy tâm lý nhứt mình từng được gặp. Thầy có bằng tiến sĩ bên toán kèm tâm lý học :)). Thầy bảo, toán là một trong những ngành useless nhất m ạ :)). Mà công nhận, có vẻ đúng.

Bước ra khỏi phòng thầy, đầu óc u u mê mê vì chả hiểu hết mí cái thầy nói, đi nhầm 2 lần thang máy. Nghĩ lại, con bạn bên này gọi mình là Silly thì cũng có lí do. Chiều về lại đi sauna với hy vọng mí cái thứ  đó sẽ  bay hết ra khỏi đầu để rồi định là tối nay sẽ bắt đầu những thứ thầy bảo làm, thế mà làm ba cái ngơ ngơ và giờ là ngồi viết cái này đây. Tự nhiên không muốn đụng đến hắn nữa, muốn đụng đến cái gì nhẹ nhàng cơ.

Tối nay ngủ sớm nhé. Rồi sẽ mơ ai đó bước đến trong mơ, nói rằng sẽ giúp mình làm cái đề tài này, không phải lo lắng nhiều nữa đâu lol.

Thức nữa là chỉ có đứt hết dây thần kinh cho một đứa não phẳng như mình thôi.