Override

The plans are made to be broken!

Câu nói này, chắc không sai là mấy.

Nay mình và YQ chở nhau đi xem phim. Tội nghiệp nó, mang tiếng giám đốc, start up đồ này nọ, cũng nghỉ việc, trốn chồng đi coi film với mình. Cảm ơn mày, Gâu ơi. Tao cũng không biết nói chi hết, mày mãi luôn chiều tao như vậy, không biết tự bao giờ.

Định bụng sẽ xem CGDTHQ, cơ mà sao lại đi mua vé Override, vào rạp gần như bao rạp, vì ai cũng xem CGDTHQ hết nơi :)). Phim đúng hài và giải trí, cười đau cả bụng.

Nay U đi qua thăm Béo rồi, mong U sẽ có những ngày bên Úc thật vui, không công việc, không bộn bề.

Nay nghe tin Chester commit suicide, thiệt buồn cho một giọng ca, hồi xưa, toàn nghe nhạc của nhóm, với loa hết cỡ, nay anh đi rồi, liệu nhóm có còn những bài hay? Nhưng mình biết, khi đã không thể nào chịu được nữa, con người ta sẽ tìm đến con đường giải thoát . Em mong rằng kiếp sau của anh, sẽ được là một người bình thường, không phải nổi tiếng, không phải đối mặt quá nhiều áp lực, anh nhỉ!

 

 

 

Một ngày ấm áp

Sáng nay, bơi lên, vẫn ghé quán bánh ướt quen thuộc. Mình thích quán này dữ lắm, mọi thứ đều tự làm, bánh luôn nóng và rất thơm. Hành khô chiên rất khéo, miếng nào ra miếng đó. Và điểm làm mình ghé quán suốt là nhạc của quán, sáng nào, chú cũng mở mấy bài nhạc Trịnh, ngồi ăn và thưởng thức nhạc, nó thích gì đâu, cái cảm giác bơi xong, khi nào cũng thật thoải mái.

Nay đi dạy, bữa cuối với lớp, mình với mấy  đứa nhỏ, gắn bó được chừng 1 tháng rưỡi, vậy mà thân nhau như mấy tháng rồi. Lúc ra về, tụi nó tạm biệt cô, rồi đột nhiên nó quành lại, đi lại gần chỗ mình, ôm mình một cái, rồi mới về. Hên không khóc, chứ cô hay rơi nước mắt mấy cảnh này lắm. Mấy đứa à, đây là món quà trước sinh nhật thật ấm áp, Nói chứ vui và hạnh phúc nhiều lắm. Mấy đứa nhỏ, nó sống tâm lý quá đi. Mình hay nói tụi nó, sống chậm thôi, đừng vội vàng, mong rằng, sau này, trên đường đời, có duyên cô trò mình sẽ gặp lại nhau nhỉ :).

Sáng nay xt nhắn tin, từ hồi lấy vợ đến giờ, ko nc với xt nhiều vì cũng nghĩ nó toàn tâm toàn ý cho vợ nên mình cũng ko làm phiền. Sáng nay thấy tin tin mấy cái icon, xong mình mới cười và bảo, nhầm ngày rồi chế à. Nó bảo, có đâu, nhớ ngày chứ, mà muốn hỏi trước là có đi đâu ko :). Xt à, với xd, xt mãi là một thằng bạn thật dễ thương!

 

 

Mưa rơi tí tách mưa rơi

Nay trời mưa, mưa giữa ngày, mát rười rượi.

2 tuần trước, mình hỏi học trò: 2 mùa trong năm, mấy đứa thích mùa nào, tụi nhỏ la lên, cô ơi, mùa nào con cũng ghét hết. Mình cười bảo, cô thì thích mùa mưa mấy đứa ạ, mưa thì mát này, mưa hòa tan đi hết nỗi buồn này, mưa làm cảm xúc mình lâng lâng. Tụi nó nháo nhào: cô có ngon đi qua mấy lần nước lũ đi là biết :)). Nói chứ cũng đã trải nghiệm cái nớ rồi, nhưng mà vẫn chưa ghét mưa mấy đứa ơi!

Trưa nay đi ăn chay với Thư, nghe Thư kể biết bao nhiêu chuyện ở trường, nhiều khi thấy thật may mắn khi dc làm ở Yola ghê, ai cũng dễ thương cả.

Từ hồi đi HN với cụ về, cụ hay tâm sự với mình hơn, kể mình nghe nhiều bí mật hơn, tự nhiên thấy thương 2 ông anh ghê , hiền khô chăm chỉ vậy mà vẫn ế đến giờ. 2 cụ mau mau mở đường thoát ế cho con em này với!

Trưa lảm nhảm với Đen con, nó hay chửi mình vậy mà cũng dõi theo sát sao cảm xúc của mình ghê, Yêu quái cũng dậy, 3 đứa dính nợ nhau cũng dc hơn 10 năm rồi. Bữa đọc bài kia, thấy bảo ai còn thân với bạn cấp 3 đến giờ phút này là may mắn lắm :)).

Cuối tuần này, U qua Úc chăm Béo rồi, thấy trọng trách ở nhà thay U nó nặng dã man :)), nhiều khi nể U nhiều lắm, sao U tài quạ!

Tuần này ít lớp, thư thái, chắc sẽ siêng lảm nhảm trên này đây.

Ôi, mưa hè, thích quạ!

 

Cuối tuần

Đã lâu lằm rồi, không đụng vào blog, tối nay tranh thủ soạn bài xong lúc 10.30, còn nửa tiếng trước giờ lên giường. Tranh thủ viết xuống vài dòng.

Tháng này, dạy tối mặt mũi. Tháng 8, khỏe re, dành 2 tuần qua Úc thăm Béo, và cu Bôn sắp ra đời, Bôn chắc là nhân vật được chờ đợi nhất của năm đó nhỉ, dì mong nhìn mặt con quá Bôn à. Không biết con sẽ giống ai, mà sau khi coi tên cho con trên tử vi, dì nghĩ con sẽ cưng lắm <3.

Cũng 2 năm hơn rồi, mình và Béo không gặp nhau. Mình và Béo, cách nhau có 1 tuổi à. Mà mình may mắn dc làm út. Cái gì mình cũng kể Béo nghe, mình ỉ làm út nên toàn ăn hiếp Béo, vậy mà Béo vẫn cưng mình lắm, có gì hay cũng mua cho mình, còn mình, chỉ là 1 đứa em hư, và ăn hiếp Béo suốt, tha lỗi vì một đứa em như vậy nghe Béo, định mệnh mất tiêu rồi :)).

Mình đã chính thức chấm dứt cái mối quan hệ mà người đó gọi là “duyên nợ”, chấm dứt trên mọi phương diện. Gì chứ với cô gái nào cũng nói là duyên nợ là mệt rồi đó :)). Mỗi lần nc là mỗi lần mệt, mệt hết cả đầu nên làm ơn, hãy buông tha cho nhau!

Cuộc sống nhìn chung vẫn ổn, chỉ hơi ham làm 1 tí cho tháng này. Nhưng mọi thứ còn lại đều làm mình vui: được gần ba mẹ, anh em, đi bơi suốt, ăn thịt giảm hẳn nhiều lắm, ăn nhiều bữa ăn chay hơn, uống nước buổi sáng này. Cơ mà, 3 tháng rồi, không đi đâu cả. Chỉ có 1 cái chạy Núi Dinh cuối tuần sau, hy vọng là sẽ sống sót sau 10km núi rừng.

Gần đây có đăng cái bảng khảo sát nhờ cộng đồng Facebook lắm, mới thấy, mọi người vẫn cưng mình quạ, biết ơn thế giới nhiều nhiều lắm thế giới ạ. Nếu G có sống thờ ơ với ai, thì xin hãy tha lỗi, trong tim không hề muốn vậy.

Sáng nay đi làm examiner cho mấy đứa nhỏ, nhỏ xíu à, nhìn cưng quá, nó trả lời cũng cưng nữa. Lâu lắm rồi, mình không có còn dạy mấy đứa nhỏ nữa, toàn dạy lớp người lớn, nên lâu lắm rối không chứng kiến cái sự năng động không mệt mỏi đó, nhớ mấy sấp nhỏ quá đổi.

Dạo này tự dặn bản thân là phải xem thêm vài bộ phim, bắt dầu viết khóa luận, 2 cái này, vẫn còn trì trệ lắm.

Cũng không biết kể chi nữa nên thôi.

Thế giới ngủ ngon nhé thế giới ơi!

 

Viết cho cụ

Chuyến đi xa đầu tiên sau những ngày trở về. Đáng lẽ chuyến đầu là đi Cù Lao Câu cơ, mà vì 1 số lí do, mình đành nói lời chia tay, buồn nhiều lắm, nhưng thôi, chuyện gì cũng có lí do cả.

Đi đợt này cũng là không chơi bời gì,  chủ yếu là làm visa lại cho tháng 10 và đi cùng cụ, tham vấn cho cụ về chị dâu tương lai. Đợt gặp mặt đầu tiên của 2 trái tim đang bắt đầu cùng 1 nhịp đập.

Mang tiếng là chị, nhưng em ấy còn nhỏ lắm, mới ra trường, cụ mình thì đã gần 30.

Mà cũng không hiểu sao cụ lại lôi mình đi cùng. Cụ  đi làm xa nhà cũng lâu lắm rồi, lâu lâu thì có về cuối tuần, mình nói chuyện với cụ cũng không nhiều lắm, thỉnh thoảng chat qua chat lại. Nhìn chung nhiêu đó vẫn chưa đủ cho mình hiểu nhiều về cụ. Mang tiếng cụ ở nhà từ thời đại học đến giờ, mà có lẽ, cái kết nối giữa người với người của mình nó mới trỗi dậy gần đây thôi. Những lần nói chuyện nhiều nhất với cụ là khi cụ setup một mối quan hệ cho mình và bạn của cụ. Thời đó thì, chủ yếu nói chuyện của mình, 2 anh em cũng ko trò chuyện gì nhiều những chuyện khác. Dịp này thì khác, mình có dịp quan sát cụ nhiều hơn.

Tính mình không phải là một đứa giỏi pha trò, cụ cũng vậy và em ấy cũng vậy :)).  Ngồi ở bàn ăn, nếu như không được mang tiếng được giao nhiệm vụ là giúp anh trai, thì chắc mình đã im như thóc. 2 anh chị ấy cũng không nói nhiều, với trọng trách cao cả, mình đều phải là đứa gợi chuyện, mà nói thật, cái đó không phải là điểm mạnh của mình tí nào. Trước khi đi, mình đã dặn, cụ cứ nói chuyện thoải mái nhé, o ngồi quan sát thôi. Thế mà khi vào bàn ăn, mình lại là quản trò, ghét cụ quá, cua gái kiểu này, chỉ có fail thôi cụ ạ. Hèn chi đến 30 rồi, cụ vẫn như ri, không mở đường cho đàn em chi hết.

Ấn tượng của mình về em. Em nhìn hiền và ngoan, và có lẽ cũng là một đứa con gái lãng mạn. Buổi gặp đầu tiên, mình chưa nói gì được nhiều cả. Mình chủ động rủ em hôm sau ăn sáng cùng 2 anh em, em có vẻ thân thiện hơn được 1 ít. Mình cũng vui, buổi trò chuyện có vẻ gần gủi hơn bữa đầu nhiều lắm. Lúc chào tạm biệt, mình thiệt là muốn ôm em 1 cái, mình thích cái ôm mỗi lần tạm biệt, ấy thế mà, mình lại ngại, chỉ bái bai theo cách thông thường, mình buồn mình quạ.

Trưa hôm ấy, 2 anh em lang thang phố cổ. Rồi lại bắt xe về nhà ông. Đợt này, mình mang theo 2 quyển sách, Cô gái đến từ hôm qua và Hoa sen trên đá. Cô gái đến từ hôm qua, thông qua cuộc trò chuyện, mình biết em cũng có để ý truyện này, thế là đọc xong, mình cố tình để trước mặt cụ cho ông ấy thấy. Trưa ấy, sau khi xay xẩm với 2 lít bia hơi Hà nội mà ông bắt 2 anh em uống cùng. Mình mệt và ngủ một mạch đến 3h chiều, lúc thức dậy, thấy cụ đang ngồi mân mê quyển sách, có vẻ đọc gần xong, thấy mình, cụ bảo: Sách này hay Giang hè :)).  Mình nhìn cụ cười bảo, em í cũng thích sách này cụ ạ. Cụ chỉ tủm tỉm cười. Đấy, ai cứ quan niệm, con trai là không biết đọc mấy sách truyện tình cảm, thì xin thưa là sai rồi đấy ah, nam và nữ, ai mà chẳng có trái tim chứ :v. Rồi cụ đột nhiên thốt lên: Giang này, chiều mình đi lựa vài quyển sách tặng em ấy nhé, mua thêm bông nữa. Cái gì chứ cái này là sở trường của o nó rồi :)). Mình gợi ý hoa sen, vì nó đẹp và thật nhẹ nhàng, con gái cũng rất thích. Chiều cụ hẹn 5.30 và chuyến xe đi Nghệ An của 2 anh em xuất phát lúc 7.00. Mình có linh cảm sẽ không kịp, nhưng cũng không là vấn đề lớn, nên mình cũng ko buồn đề xuất h sớm hơn. Và sự thật là, chiều hôm ấy, trong làn xe như mắc cửi của phố phường Hà nội, mình và cụ đã thật chật vật để tìm được cái nhà sách, cái trung tâm ấy nó bự như mê cung, và với khả năng chưa đi phố lớn như vậy bao giờ, chạy 2 vòng cũng ko tìm dc cái nhà sách, lúc ấy đã là 6h hơn. Cụ quay qua chợt bảo, Giang này, hay mua túi xách cho em ấy nhỉ. Nói thật là mình không tán thành ý kiến này tí nào, mà nhìn ông ấy tội phát khiếp, mồ hôi lấm ta lấm tấm, chạy qua chạy lại, nên mình đành ok. Nào giờ sinh nhật mình, ông ấy toàn mua túi, mà tính mình thì ko thường xuyên xài, nên một bó hoa, một quyển sách, nó hay ho hơn rất nhiều.  Đến nhà em, 6.50 và xác định là sẽ trễ xe, em nó cũng hỏi han và biết lí do, hy vọng nó sẽ cảm động nhỉ :”>. Lần này, mình đã mạnh dạn ôm em chào tạm biệt, hihi. Mình thiệt là vui. Cụ thì vẫn cứ nhát vậy thôi, tự nhiên có cảm giác, mình đi cua gái chứ không phải ông ấy :)). Lúc ngoáy đầu nhìn lại, em trông có vẻ lưu luyến :), coi như là thành công nhỉ.

Về quê, bác bảo 2 anh em lên nhà mẹ vợ “tương lai” gặp mà chào hỏi. Bác này nghe bảo siêu nghiêm túc và dạy con rất kĩ, làm 2 đứa lo ko biết nói gì, thế là tự biết điểm yếu của mình, phải lôi theo chị Ngọc đi theo, để còn biết đường mà trò chuyện. Và quả thật, trong suốt cuộc hội thoại, toàn chị và bác ấy nói thôi, đôi lúc, bác có quay qua hỏi mình vài câu, mình cũng cười và trả lời các câu hỏi của bác. Mà theo trí nhớ, mình đã không nói gì nhiều. Đi về, chị quay qua la 2 anh em, chúng mày đi sao mà im như thóc thế :)). Mỗi đứa, dc sinh ra với 1 tính cách, làm sao mà trách tụi em dc. Ấy thế mà, hôm sau em nhắn tin cho cụ bảo, mẹ em khen chị Giang nói chuyện có duyên, và thề là mình không nhớ mình đã nói gì.

Thế đấy, chuyến đi của 2 anh em, kéo dài trong vòng 4 ngày, mình đã được chứng kiến màn cua gái từ a đến z của ông anh trai. Mới thấu hiểu thêm được phần nào, một vài thứ trong cái thứ được xem như là rắc rối nhất hành tinh. Mỗi lần đi là một trải nghiệm, lần này, trải nghiệm thật là hay ho.

Mong rằng, một khi cụ đả bỏ công sức đầu tư vào 1 mối quan hệ như thế này, mình sẽ sớm có 1 người chị dâu, nhỉ :D.

Chuyện của Như

Ngày hôm qua, cuối cùng mình cũng đặt chân xuống đất Phần. Cảm giác lần này, lạ lắm, mình cảm giác là đang được về nhà, an toàn và không một sự phòng thủ hay đề phòng nào cả. Giọng của người Phần làm mình cãm giác yên tâm, không còn rối trí nữa. Đến nơi 12h trưa, ngồi chờ đến 6h tối để bắt train về quê, mà train lại bị delay, mình tự nhủ, không lẽ cái chuỗi này vẫn còn sao :)). Về phải đan lại cái vòng hạt gấp thôi (vòng đứt vào  trước ngày bị mất ví).

Mình lên tàu, ngồi yên vị, đang thả mắt ngắm những cánh đồng trải dài thì nhận được tin nhắn của học trò, mình dạy em cách đây cũng 2 năm rồi. Em mở đầu bằng một tin nhắn rất bi quan: Cô ơi, có bao giờ cô có cảm giác muốn từ bỏ hết tất cả, và chỉ muốn biến mất trên cuộc đời này chưa cô? Suy nghĩ mãi, cũng đôi lúc mình có cảm giác chán chường, nhưng chưa bao giờ mình muốn biến mất khỏi cuộc đời này cả, vì mình biết, cái gì cũng có up and down, miễn là cứ đứng dậy và bước tiếp, sẽ thấy nhiều điều tươi đẹp trong cuộc sống. Nghĩ có chuyện ko lành, mình liền hỏi lại. Có chuyện gì ah Như? Và thế là em bắt đầu câu chuyện.

Mẹ Như vừa mất năm ngoái, khi em chuẩn bị kì thi cuối kì, em bảo, cuộc điện thoại gọi báo cho em, nó nhẹ đến nỗi em không tin đó là sự thật, kể từ ngày mẹ mất, ba em theo kiểu buông xuôi, uống rượu liên tục, hay la mắng em trai, mọi thứ như cứ dần buông xa khỏi tầm kiểm soát của em, em dần mất niềm tin, không còn muốn nói chuyện với nhiều người, không còn muốn cố gắng, phận là con cả, trọng trách càng nặng. Mình cũng đã trải qua nhiều điều làm mình hụt hẫng, nhưng có lẽ, những nỗi đau mà em đang gồng gánh, mình sẽ vận chưa tài nào cảm nhận được. Cái khoảng thời gian ở Barcelona, khi không có người thân bên cạnh, đủ để cho mình cảm thấy, nó cô đơn cỡ nào. Còn em, mẹ đã đi xa mãi, nỗi đau và mất mát đó, thật là quá lớn cho em. Ngồi đọc từng dòng em gửi, mình cũng nước mắt rơi ko kiềm được,cảm giác chỉ biết nghe mà không giúp được gì, nó cũng helpless lắm. Mình chỉ biết khuyên em đừng từ bỏ, hãy cộng thêm mình, như một người chị, có khó khăn gì thì mình sẽ cố hết mình để giúp, và mình sẽ ngồi nghe em nói, cuộc đời chưa đáng để kết thúc sớm như vậy đâu. Nói chuyện một hồi, cảm giác cảm xúc của em cũng đã tốt hơn, mình cũng mừng, và cũng đã rủ em tham gia khóa thiền mình có ý định đi sắp tới, biết đâu sẽ phần nào giúp em thay đổi suy nghĩ và lạc quan hơn :).

Kết thúc cuộc nói chuyện với em, mình lại thầm biết ơn vì mình dc có cơ hội đi dạy, được gặp những cô cậu học trò, sống rất tình cảm, và các em cũng dạy cho mình biết rằng, cuộc sống muôn màu và những trái tim đẹp, vẫn luôn hiện diện khắp nơi.

Viết xong bài này, tự dưng lại nghĩ, hôm qua mình đã chơi ngu khi đem bài du lịch châu Âu để lên fb, khi thấy lượt xem nó lên hàng trăm, mình thấy kiểu như đang phanh phui cho cả thế giới biết về cuộc đời của mình vậy, đành gỡ bài xuống và hy vọng mọi người sẽ quên đi cái old corner này. Nhiều khi cảm giác hơi dỡ người, haha, nghĩ thấy thật là bệnh quá đi =]].