CÂU CHUYỆN CỦA NHÂN DUYÊN

Bài này, mình trích dẫn lại bài viết của Rosie.

Đọc xong, mình cảm thấy inspired dữ lắm.

Ngày xưa, mình không thích làm inspirer là mấy vì tự bản thân cảm thấy mình chưa đủ giỏi để inspire người khác. Bây giờ, được sống được nhìn những người như Rosie, như Vui, như ca Khoa, và nhiều nhiều người khác nữa. Với mình, họ là những inspirer, không khoe trương, không màu mè, nhưng mình phục họ quá. Họ mang trong họ sự cảm hứng đến người khác. Thôi thúc người khác phải sống tốt. Tự nhiên mình muốn và tự hứa, mình phải sống được như vậy, phải mang cái năng lượng tốt này đi và truyền được cho người khác như vậy :). Không được mười thì cũng phải được một. It’s always better than nothing!

Kết câu, mình cũng muốn nói lại lời của Rosie: Cảm ơn  đời những nhân duyên đẹp đẽ :).

“Mình vẫn luôn cho rằng bản thân mình là một người may mắn vì được đi nhiều nơi, làm thật nhiều điều và học hỏi nhiều thứ trong cuộc đời này. Một trong những điều khiến mình luôn thấy biết ơn là những duyên lành đã cho mình gặp bao nhiêu người hay, những người mộng mơ, những người xây dựng, những người với nguồn năng lượng tích cực, không ngừng tạo ra thay đổi tốt lành cho bản thân và thế giới xung quanh.

Và cuối tuần qua, khi được mời làm diễn giả trong TEDx Youth Nam Hà – Hà Tĩnh, mình có cơ hội được gặp rất nhiều người giỏi như thế, được nghe rất nhiều câu chuyện hay, mỗi câu chuyện đều giúp mình nhận ra điều mới và lớn lên thêm một chút.

Đó là chuyện từ những người cùng kể chuyện trên sân khấu khác. Là cô Minh Hương, từng lăn lộn qua bao nhiêu nghề khác nhau, với hành trình từ “chui gầm bàn ngửi mùi tất thối” ở ngân hàng như lời của cô, cho đến khi được mệnh danh là “nữ tướng ngành chứng khoán”. Để bây giờ, cô tập trung vào những điều làm cô hạnh phúc, ăn chay, thực hành chánh niệm, chia sẻ về thực dưỡng và lối sống mà cô tâm đắc tới nhiều người. Đó là chị Anh Lê, người từng nỗ lực để bước khỏi quê nghèo đi ra thế giới, để rồi khi trải nghiệm nhiều thứ, lại quay về nghiên cứu cội nguồn của mình, làm giáo viên ngành Việt Nam học ở NUS, và giờ đang trở về làm cố vấn cho mảng giáo dục mầm non để phát triển thế hệ tương lai tỉnh nhà. Đó là Đình Nhật với những biến cố từ rời bỏ trường Y, đi ngược lại kỳ vọng của gia đình và từ bỏ mong muốn sống theo ý người khác, đến chuyện thay đổi hoàn toàn thái độ sống, chuyển sang đi xe đạp, ăn rau xanh, sống ở mức tối giản với dưới 1USD/ngày, cạo đầu, đi Tây Tạng tầm sư học đạo, và bây giờ làm lãnh đạo một tổ hợp về giáo dục trực tuyến. Là Tuấn Anh, với nhiệt huyết cống hiến cho những hoạt động cộng đồng và quyết tâm thực hiện ước mơ của mình, người ngày xưa đã từng quỳ xuống xin mẹ được học ngành mà em yêu thích, mẹ không đồng ý, lại quỳ lần thứ hai, thứ ba, đến khi mẹ xiêu lòng và viết giấy cam kết chịu trách nhiệm đối với lựa chọn của mình.

Đó còn là câu chuyện của những con người đằng sau sân khấu. Là Thùy Dương, cô bé đã từng du học Anh, Úc, rồi quay về Hà Tĩnh dạy tiếng Anh cho trẻ con, với khát khao đem tri thức và ý tưởng đến với người trẻ nơi đây, và một niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của những ý tưởng như quan niệm của TED: “hãy tin vào quyền năng của những ý tưởng trong việc thay đổi thái độ. Từ việc thay đổi thái độ con người sẽ thay đổi hành động, từ thay đổi hành động con người sẽ thay đổi chính mình, rồi từ đó thay đổi cộng đồng và thay đổi thế giới”. Em là người đưa TED về Hà Tĩnh, địa phương thứ 4 có TEDx ở Việt Nam chỉ sau Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng, giúp giới trẻ Hà Tĩnh cơ hội được tiếp cận với một chương trình danh tiếng quốc tế. Tất cả chỉ bắt đầu bằng một ý tưởng lóe lên trong thoáng chốc và google dòng chữ: “How to organize a TEDx event”, cùng với 4 tháng trời chuẩn vị ròng rã. Là Xuân, hết lòng sát vai kề cánh bên Dương dù cho người ta bảo rằng đang lo chuyện ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng và câu hỏi: Mày làm cái này có được trả tiền không? Là Trang, là Hà, là Linh và những cô bé cậu bé chỉ mới học cấp ba đã làm trưởng từng ban sản xuất, truyền thông, sự kiện bài bản và góp phần tổ chức cả một chương trình truyền cảm hứng cho bao nhiêu người.

TEDx Youth Nam Hà còn là câu chuyện về việc vượt qua nỗi sợ của những người trẻ mười mấy tuổi đầu để đăng ký làm tình nguyện viên tổ chức chương trình, về những khó khăn gian khổ khi phải thuyết phục gia đình tham gia hoạt động cộng đồng, rồi từ xin tài trợ đến mời diễn giả tham dự, bị hiểu lầm hay những thách thức đến mức muốn nản chí bỏ cuộc. Là câu chuyện của bố chị Anh Lê, người không biết một chữ tiếng Anh, nhưng sau khi tham dự một buổi hội thảo của UNESCO, thấy quá thiệt thòi nếu không biết tiếng Anh, liền đi mua tặng con gái một quyển sách tự học tiếng Anh đầu đời, rồi quyết tâm hy sinh đời bố củng cố đời con, dắt con ra Hà Nội hỏi khắp các nơi để kiếm ra được thầy thật giỏi để gửi gắm dạy ngoại ngữ cho con, tiền học vài tuần bằng tiền lương cả tháng hai vợ chồng cộng lại. Để rồi giờ đây khi cả con gái lẫn con trai đều công thành danh toại trở lại quê hương, thì bác lại ấp ủ một chương trình tiếng Anh hiệu quả cho mấy đứa trẻ nghèo ở huyện nhà, để chúng cũng có được tấm giấy thông hành đi ra thế giới. Là câu chuyện của những khán giả nhiệt tình, những người trẻ khát khao tri thức. Là cậu bé người ướt đầm mồ hôi đạp xe đường dài đến mua vé tham gia, chuyện người mẹ xin nghỉ giờ làm để đi mua vé tham gia cho con gái, hay chuyện cô bé không thể tin vào tai mình khi biết chị Rosie sắp ra Hà Tĩnh và đòi ban tổ chức cho xem cả vé máy bay =))).

Đó còn là câu chuyện về những giọt nước mắt. Những giọt nước mắt của Dương khi khóc vì xúc động sau buổi tổng duyệt, thấy mọi người đều làm hết sức, thấy các diễn giả khi đứng trên sân khấu trình bày bài diễn thuyết như dốc cả trái tim. Là giọt nước mắt của một cô bé khán giả khi kể về mong muốn được sống với ước mơ nhưng bị cha mẹ vùi dập. Là nước mắt của những người tổ chức khi nghĩ về chặng đường khó khăn vất vả đưa TEDx thành hình, mệt mỏi, nản lòng nhưng rồi lại ôm nhau tự động viên cố gắng. Đó là một cái gì đó rất trinh nguyên, đẹp đẽ và chân thành mà rất lâu rồi mình mới cảm thấy, và rất khó thấy ở những chương trình khác. Sự trong sáng, hồn nhiên và nỗ lực để làm điều có ích.

Những câu chuyện thật vui và cảm động, của những người trẻ khao khát được sống đẹp, khao khát hiểu biết, khao khát phấn đấu vì một lý tưởng không chỉ cho riêng mình. Họ muốn có một nơi để thuộc về, muốn cống hiến hết mình cho một sự nghiệp cao cả, muốn cảm thấy mình đang hướng về những điều to lớn cao cả hơn bản thân mình. Những nỗ lực, thất vọng, khó khăn và ôm nhau vượt qua tất cả. Những nhiệt huyết, mơ ước, quyết tâm đóng góp và làm điều gì đó ý nghĩa. Có những lúc mình ngồi nghe tâm sự của các em tình nguyện viên mà cũng suýt khóc vì cảm động.

Cô Hương bảo rằng, những người mình gặp trong đời chắc đều đã có nhân duyên gặp gỡ từ những kiếp trước đây. Mình cũng tin rằng như thế. Nếu không có duyên thì sao chúng mình lại tình cờ gặp gỡ và có nhiều điểm chung đến thế. Cùng quan tâm về đạo Phật và cùng có những chiêm nghiệm thật sâu về cuộc đời. Cùng là sự đã đạt được ước mơ khát vọng của mình rồi lại bỏ đi làm lại từ đầu. Cùng là sự chất vấn những giá trị truyền thống và khuôn mẫu của xã hội. Cùng là việc tìm kiếm cái bản ngã chân thật, mong muốn nhìn mọi thứ như nó là, và hành trình trở về với đứa trẻ nguyên sơ bên trong mình.

Vào cái giây phút khi mọi người cùng nắm tay nhau hát bài Breathing in, Breathing out để kết thúc chương trình, mình cảm nhận được một sự kết nối là diệu kỳ với những con người thân thương ấy, một niềm tin vào những điều tốt đẹp ở đời. Với những gì đọng lại, mình lại có thêm tình yêu cuộc sống, thêm hy vọng vào một thế giới trong lành, vì mình biết càng nhiều người đang cùng mình kiên trì kiến tạo nên một thế giới mà họ tin tưởng.

Cảm ơn những nhân duyên đẹp đẽ.”

Advertisements

Anh đâu phải anh hùng?

Tối ngồi soạn đề ôn thi, mở nhạc Vicky ra nghe thư giãn, xong tự nhiên nó trôi qua anh này. Ta nói, you killed me with your songs! Chi đâu mà dễ thương hết biết. Bài này với bài Tình đơn phương.

Anh đâu phải anh hùng, cũng đâu phải là siêu nhân? Nhưng nếu khi em cần anh sẽ luôn thật gần!!

Mốt ai hát tặng G đi là G yêu luôn không do dự :)).

Chuyện con khùng đêm không ngồi học mà viết vẫn vơ và replay bài hát hơn chục lần \o/.

Những ngày này!

Thiệt la hông biết nên đặt tựa đề bài này ra răng nên thôi gọi vậy đi, vì đây cũng là capture lại suy nghĩ mấy ngày nay của mình.

Chắc xung quanh chuyện gia đình là chủ yếu, một ít học hành, một ít planning cho những chuyến đi, một ít lãng mạn, một ít biết ơn và một ít tủi thân :D.

Mẹ hay nói với mình, mẹ muốn qua châu Âu thăm mình trong đợt đông này, mà quả thực, mình không muốn ba mẹ qua dịp này, vì nó lạnh lắm, buốt nữa, đi chơi sẽ không enjoy được gì hết, ba mẹ cũng đã lớn tuổi rồi. Mình vẫn nghĩ, một ngày nào đó không xa, cả nhà mình sẽ đi châu Âu nhưng mà là vào mùa xuân hoặc mùa hè, khi cái lạnh đã bớt đi một phần. Nhưng rồi mình cũng hay lăn tăn, đưa ba mẹ đi đâu bây giờ nhỉ? Chắc chắn không phải Paris, không phải Venice và càng không phải Barcelona :)). Mình từng nghĩ sẽ dắt ba mẹ tới làng Mai ở Pháp, ở Bordeaux xinh đẹp. Lúc đó, mình chắc chắn sẽ là người cầm lái chở ba mẹ đi. Mục tiêu này, mình tự hứa, sẽ chắc chắn làm được. Nay coi hình của anh bạn về Thụy Sỹ chưa vào đông, đất nước mà, ở đâu giơ máy lên cũng đẹp. Mình lại nói, ok, nước thứ 2 mà sẽ đưa ba mẹ đi sẽ là: Switzerland! Hoặc là những nước Balkan hiền hòa chẳng hạn. Nhưng có 2 điều kiện khi mình muốn làm chuyện này: một là phải biết lái xe thật rành, chứ nhìn tía má hành xác theo mình, mình ko đành lòng và hai là mình sẽ ráng làm điều này trước khi mình lập gia đình. Vì khi đó, tình yêu vẫn là trọn vẹn cho tía má. Còn khi có gia đình rồi, tình yêu này cần được chia sẽ. Giờ mẹ vẫn còn đi làm, đi đâu cũng cập rập về thời gian, thiệt là mình không thích cảm giác đi chơi đó cho lắm, mình muốn hưởng trọn vẹn cái đẹp, từ từ và chậm chậm thôi. Mấy năm qua, mọi thứ diễn ra quá nhanh lắm rồi.

Chủ nhật vừa rồi, Jenni và Vilho tới chở mình đi về nhà cô chơi, trên đường đi, qua biết bao nhiêu cánh rừng, rừng mùa thu Châu Âu, lời văn thì chắc không bao giờ tả nỗi nhỉ. Nó lành, nó dịu và nó thiệt nhẹ tênh. Hôm ấy nắng, cô, mình và bé Vilho đi dạo trong rừng, pick up blue berry, ngắm hồ, ngắm trời và ngắm cây. Sáng cũng tranh thủ làm gỏi cuốn mời cô ăn thử, lần đầu tiên cô ăn đồ VN, cô khen quá chừng :)). Cơ bản kì trước vì quá bận học, không có thời gian làm cái gì, giờ mới làm dc, nghĩ lại thấy mình thiệt tệ bạc. Mình thích nhà cô, mọi thứ nhìn rất hommie. Chỉ có 2 mẹ con, một khu vườn thiệt rộng, trưa đó, cả 3 người mình cùng đi dọn vườn, toàn là lá vàng. Vừa quét lá lại vừa nghĩ, thấy cảnh này cũng giống chú tiểu đi tu trên núi, ngày ngày quét lá vàng nhỉ, không connect với Internet, xung quanh toàn cây với rừng, không vướng bận chi hết :)). Nhưng chỉ là nhất thời thôi, cuộc sống còn miếng cơm manh áo mà :))). Chiều về, nói chuyện một hồi, cô chỉ vào cái xích đu cô mới gắn và bảo, I just got that for my birthday. Mình buột miệng hỏi, Cô sinh vào summer à? Và rồi: Are you a Cancer! Cả hai cùng òa lên, thiệt là, mọi thứ ngẫu nhiên như có sắp đặt ấy nhỉ. Mình hợp với cách nói chuyện, cách sống, cách suy nghĩ của Jenni nhiều lắm. Nhìn cách cô trang trí nhà thì đúng là yêu từ cái nhìn đầu tiên. Và cảm giác như có thể nc với Jenni về bất cứ cái gì, về bất cứ cảm xúc gì. Lời nói lại dễ tuôn trào vô cùng. Mình cũng kể về Vui, người bạn đọc Taro của mình, cô cũng rất hứng thú về những thứ ấy. Ôi, cuộc đời thật thú vị nhỉ. Từng nghĩ rằng, người nước ngoài, đặc biệt là những người bận rộn như cô, sẽ không bao giờ quan tâm đến những chuyện này, vậy mà cách cô nói về Horoscope còn rành hơn mình nữa. Yêu quá chừng. Bởi vậy, cuộc sống mà có assumption thì là tèo, tèo thiệt luôn. Never assume anything, đừng bao giờ áp đặt suy nghĩ của mình cho người khác và expect họ sẽ cư xử như vậy. Cuộc sống luôn đầy rẫy những bất ngờ, từ a đến z. Câu nói này, phải luôn nhắc mình từng ngày.

Nay đi gặp thầy, người thầy ưa thích của mình, thầy bình dị, giản đơn nhưng cực tâm lý và còn siêu thông minh nữa chứ. Nhiều khi tự thấy bản thân ăn hại khi hỏi về data với thesis quá nhiều, cảm thấy mình thật ngờ nghệch :)). Mỗi lần đi hỏi là mỗi lần biết ơn vô tận. Hôm nay ngày cuối thầy ở Phần, rồi thầy bay về Czech, thầy bảo, tháng 11 đi chơi, có ghé Czech thì nhớ báo tao nha! Thầy kể thầy giờ phải làm Head of Math Department bên trường bên Czech, nên chắc sẽ dành ít thời gian ở Phần hơn. Mình chúc mừng về sự thăng tiến, thầy cười rồi nói, tao không nghĩ đây là thăng tiến m à, nó như là trách nhiệm hơn. Mình có hỏi thăm về vợ con thầy, vì thấy paper nào thầy viết, cũng đều nhắc đến vợ, một cách dearing chưa từng thấy. Mình chọc thầy rằng: Em thấy thầy thương vợ quá chừng, đáng lẽ thầy phải spend more time at home, not here :))). Thầy cười rồi bảo, phải ráng kiếm tiền mua một căn nhà, giờ cả hai vợ chồng đang ở 1 cái flat khá nhỏ, khá tối. Cần phải có một nơi cho riêng mình chứ :). Tự nhiên nghe thầy nói tới đây, thấy càng quý và kính trọng kinh khủng. Sự thật là vậy. Ở con người này, có rất nhiều thứ để mình học, về sự tận tụy, sự thấu hiểu và sự quan tâm.

Lappeenranta vẫn vậy, vẫn lạnh ơi là lạnh, nhưng là cái lạnh mùa thu,với lá vàng và những cơn mưa. Nên sáng nay ngủ dậy, thấy ánh sáng mặt trời, ta nói. Như ánh hào quang từ phía chân trời vậy. Quyết định đi bộ tới trường với cái áo khoác mỏng hơn thường ngày. Nhưng mẹ ơi :v, lạnh vẫn buốt như ngày nào các mẹ ah!

Còn chuyện tủi thân, chắc là về Rùa. Ngày nào cũng dc ngắm Rùa, dc thấy Rùa khóc, Rùa cười. Mỗi lần không vui gì đó, đều lôi hình Rùa đang cười móm mém ra, rồi cười theo. Nay Béo có gửi một video Rùa với Bà nội, thấy nó cười, tự nhiên có chút tủi thân nhẹ! Kiểu như cháu mình mà mình chưa dc sờ nhiều, chưa được ôm nhiều, mà toàn phải ngắm từ xa. Thấy mà vừa có chút ghen tị cho nhà Nội, vừa tủi thân cho nhà Ngoại. Mình biết là ba mẹ cũng nhớ Rùa lắm, vì chỉ spend có 2 tuần từ lúc Rùa sinh ra. Nhìn ba mẹ nựng ẵm cháu mà ta nói, cứ như mình có thêm đứa em vậy :)). Ba mẹ thì không nói ra, nhưng mình biết ba mẹ cũng như mình thôi. Thiệt là tui nhớ cháu tui quạ đỗi rồi, hãy mang nó về VN cho toy đi, toy muốn ích kỉ một tí, muốn được ở gần nó được tí :<. Tui thề mốt tui có con, tui sẽ cho nhà nội nhà ngoại ẵm ngang nhau :))).

Thứ năm này trời nắng, sẽ xách xe đạp đi tầm 40km để chụp lại cảnh mùa thu, trước khi mùa đông kịp tràn về nhỉ :).

 

 

 

 

Ấm

Nay  nhận được mail của Châu, chị gửi quá chừng hình trong chuyến đi Trung thu vừa rồi.

Nhìn hình mấy đứa nhỏ cười, tự nhiên rơi nước mắt, dạo này dễ mít ướt thiệt. Hy vọng áo sẽ đủ ấm :). Cũng đã 2 mùa trung thu với  mấy đứa nhỏ, 2 mùa đó, đều trúng dịp đang ở Phần, hy vọng sẽ còn 1 dịp trước tết nhỉ, để mình có cơ hội thăm lại chốn xưa!

Tự nhiên thấy vui, vui vì 2017 trôi qua, dù đi học xa nhưng đã không sống vô dụng, ít ra  hè này, đã đóng góp được cho 3-4 dự án, đã phụ dc với cô Loan mua dụng cụ học tập cho mí đứa nhỏ sau khi cô đấu tranh mở lại lớp tình thương. Cả đời đi học, mình quý cô nhất, mặc dù chưa được học cô bữa nào, cách sống của cô, làm những đứa như mình đôi khi thấy xấu hổ về bản thân, thiệt là chưa bao giờ mình được gặp một người tận tình với những đứa nhỏ đường phố như cô. Hồi xưa cô có chọc: Học cho xong mà về, cô già rồi, mai mốt còn cho cô đi đám cưới, giờ cô chỉ có mong mày với con Châu thôi đó lol.

Nghĩ lại, làm ở VPV, cho mình cơ hội quen dc bao nhiêu người thú vị: anh Minh nè, chị Châu nè, cô Loan nè, Xuân nè, mấy đứa nhỏ nè,etc. Ai cũng làm mình ngưỡng mộ về phong cách sống. Họ sống khiêm tốn lắm, tốt bụng lắm và nhiệt thành lắm. Gặp mình, anh chị đều luôn nói chuyện lạc quan, đều dành thời gian ngồi tám cả buổi. Thiết nghĩ, mình muốn dành nhiều thời gian với những người như vậy, thấy đời mới dễ thương chi lạ.

Sáng nay Lappeenranta chỉ còn 4 độ mà sao toy thấy ấm lạ thường :)).

 

Tự học

Blog này, ít khi ghi chuyện bức xúc, nhưng sáng nay, đúng là mình đã hơi nóng!

Hồi xưa có tự học đàn ukulele nhưng thất bại, quả thực là đã cố mà vẫn nghe chưa thuận tai. Thế là quyết định đi học thêm. Một phần nghĩ rằng có người ép thì mình sẽ chịu học thêm. Thế là đã chọn 1 thầy, mà từng nghe tiếng tốt về người này từ Vui và Rosie nên mình rất tin tưởng. Đăng kí đi học vào tháng cuối khi đã có nhiều thời gian rãnh. Nhưng người thầy này, thật sự là mình không hài lòng tí nào.

Ấn tượng đầu tiền, lạnh lùng, ok với mình vì giáo viên nghiêm túc là chuyện hiển nhiên. Trong lớp ít interact với học viên, lâu lâu có tới bày 1-2 câu rồi lại ngồi về chỗ cũ, ok mình cũng tự giải thích, để học sinh tự bơi, khi nào khó thì học sinh sẽ tự động hỏi. Về nhà, mình cũng cố mở Youtube của anh lên để đánh theo, mà không có bài anh vừa dạy, mình chỉ inbox hỏi để dc hướng dẫn thêm, thì ỗng làm 1 tràng, ko thích học bài đó thì đổi bài, giống khi yêu ai không hợp thì bỏ =]], có gì không hiểu thì post vào google class (mình cũng chưa dc nhận link nên không biết mặt mũi cái lớp đó ra sao). Đại loại ý anh là, em làm mất thời gian của anh :v. Vì nể thằng bạn và Rosie, mình cố gắng khá nhẹ nhàng và xin lỗi, nhưng thật ra, mình không hài lòng cách anh phản ứng với học sinh như vậy.

Mình cũng biết anh có khả năng tự học tất cả rất giỏi, nhưng nếu bạn đánh giá một con cá về khả năng leo trèo của nó thì bạn đã nhầm rồi. Hồi xưa, mình học ngoại ngữ là tự học, đi học lặn là chủ yếu tự tập luyện. Với môn đàn này, mình đã thử và mình đã không thành công nên mới quyết định đến lớp. Vậy mà thái độ của người đó, làm mình thất vọng kinh khủng, anh nghĩ rằng ai cũng có thể tự học tất cả các môn như anh, rồi khi anh thấy một con ngu đàn như mình, anh nổi cáu lên :)). Nếu vậy thì anh mở lớp mần chi vậy :v. Hồi đi dạy av, mỗi lần học sinh thắc mắc những điều có thể tự mày mò trên google, thì mình cũng sẽ trả lời, sau đó cũng hướng dẫn bạn ấy, trên internet có nhiều tài liệu này lắm nè, em lên đó tham khảo thêm nha. Mình nghĩ, đã nhận tiền của học viên, thì mình cần phải đối xử cho những gì họ đã bỏ ra. Nói chuyện với thầy này thiệt tình là toy muốn đòi lại 1 trịu của toy quá chừng à. Mặc dù mới học dc có 3 bủi mà thái độ của ỗng làm toy chưng hửng quá chừng. Ví dụ như tối nay, mình không đi dc lớp 6-7h, mình xin chuyển qua lớp 8-9h, ổng bảo full rồi, mà hôm nào đi học, mình có thấy full bao giờ đâu, thay vì 5-6 bạn, toàn thấy 2-3 bạn show up :v. Thiệt tình là cô gái đang bức xúc và không biết mần răng, chắc là cho trôi qua cái phí ngu này quạ!!!!!!!!!

Mặt dày!

Dạo này, mặt mình dày lắm.

Chuyện là cách đây 2 tuần, mình có kêu gọi phụ giúp chị bạn ủng hộ tiền trung thu cho các bé ở Măng Đen, Kontum. Vì đã có đợt mình lên đây xin việc, dc cùng các anh chị đi các bản làng bản xóm, và đã thấy các bé học sinh cực khổ như thế nào trong việc đi đến trường,nghe thì nhiều lắm đấy, mà thấy thì mới thấm sau khi mình băng qua bản này bản kia bằng xe máy, mà cũng đã trầy trật, vậy mà mấy đứa nhỏ ngày nào cũng lội 20km hơn qua nhiêu ấy địa hình chỉ để tìm con chữ.

Và khi ấy, mình đã đậu khi pv xin việc ở đây, nghĩ là sẽ gắn bó với vùng đất này khi mới đi học về. Vậy mà mình nhận dc sự phản đối kịch liệt từ ba mẹ, không ai đồng ý cả.  Nghĩ cũng buồn nên giờ  mỗi khi có dịp, mình đều cố phụ chị gây dc nhiêu quỹ thì gây :). Mục tiêu gây quỹ của chị đợt này tầm bảy mươi triệu. Chính vì thế, mình hy vọng, có thể giúp chị dc một phần nào. Mình post 1 status kêu gọi, và share vài notes của chị. Mọi người rất hưởng ứng và like rất nhiệt tình, nên mình vui và hy vọng trung thu đợt này các bé sẽ có nhiều niềm vui hơn. Một ngày, hai ngày, ba ngày, rồi cả tuần trôi qua, mình không nghe inbox gì về việc này, mình thiệt tình là thấy có hơi buồn tí tẹo. Nhưng rồi nỗi buồn cũng chỉ là nỗi buồn thôi. Và cũng là xuôi hy vọng, ờ, vậy là đợt này mình không giúp chị dc nhiều rồi. Vậy ma tối qua khi đi dạy về, đã có một chị bạn inbox nhờ mình ủng hộ cho các bé. Tự dưng thấy vui kinh khủng, và quyết định dày mặt, post thêm một status kêu gọi nữa, nói rõ tâm tư hơn về việc muốn giúp các bé. Và bạn biết không, khi mình dày mặt vì một điều thành tâm, khi bạn quyết tâm và không từ bỏ, thì bạn sẽ thành công :). Và sau status thành tâm đó, đã có rất nhiều bạn inbox và ngỏ ý muốn ủng hộ. Tự nhiên mình thấy nhiều ánh sáng hào quang ghê nơi, kiểu như tưởng tắc ở đường hầm mà giờ tìm dc lối ra vậy đó.

Sáng nay mở bài này bật loa to thiệt là to, và ngồi gõ những dòng này.

Lộc, Hương và Hoa

Tâm trạng đang lâng lâng, nên lại muốn viết xuống vài dòng!

2 ngày này, là toàn niềm vui không ah!

Hôm qua đi dạy, Hương, học trò lớp Upper gõ cửa, đưa cho một gói quà nhỏ nhỏ, bọc giấy xinh xinh rồi bảo, em làm đó, em tặng cô này. Cô cười bẽn lẽn, và lòng vui như hội.

Dạy xong lớp Lower, Kiên cứ nói liên tục, bữa sau nữa là bữa cuối rồi, buồn quá cô ơi. Cô cũng buồn khi xa mấy đứa sống tình cảm như vậy, cô chỉ cười và chẳng biết nói chi trơn.

Lúc các bạn đã ra về hết, Lan đứng lại chờ cô lau bảng, tắt máy, rồi bảo, cô ơi, cô chụp chung với em một tấm hình nhé, cô đứng người 2s, Tuần sau mình mới bữa cuối mà Lan. Lan bảo em ngại với các bạn, thế là 2 cô trò selfie khi mặt cô đang chình ình mấy cái mụn mới nổi, ahuhu. Chụp xong Lan quay qua và bảo, cô ơi, can I hug you?. Huhu, cô lại đứng hình 5s và quay qua hug bạn, không biết nói gì, cô chỉ cười và bảo, Lan ơi, you are so sweet! Lúc đi ra nhà xe, Quang, Q.Anh và Trung lại cặp kè đi kế bên và bảo, cô ơi, tuần sau mình party nha cô. Cô: mấy đứa thích gì, cô mua pizza nhé. Xong Quang chợt thốt lên, thôi, em ko cần ăn gì hết, chỉ cần cô đừng đi. Cô cười, và bảo, uh thì mấy đứa góp tiền mua vé máy bay khác cho cô đi.

Đêm đó cô vui, đi về trong mưa lất phất của Sài Gòn, cô cứ cười từ đầu đường đến cuối đường.

Hôm nay, đi gặp lại 3 bạn học trò cũ, từ 2 năm trước, giờ ai cũng lớn, bạn thì làm ngân hàng, bạn thì đi dạy toán bên đại học sư phạm, bạn thì sắp ra trường. Bạn nam bảo, em xin nghỉ làm để đi gặp cô ấy, cô cũng đứng hình mấy giây, nhìn bạn rồi bảo: Có khí phách đấy Khánh ah =]]. Và rồi cô đã được nhận bức hình Thành vẽ tặng, chỉ có 3 màu, đơn giản nhưng mà nó chạm đến từng ngõ ngách của tim cô. Cô nhìn rồi mân mê nó mãi, không thể nào diễn tả hết cái sự thích của cô với món quà này.

Nghề giáo, nó hạnh phúc vậy đó, cô không biết tương lai cô có còn theo nó không, nhưng 2 ngày hôm qua, cô thực sự như sống trên mây mấy đứa ah.

Nhân tiện khoe luôn 2 bức hình cô vẽ nhờ cảm hứng từ bức hình của học trò :)). 

Tâm sự của một cô giáo chẻ nhân một ngày Sài gòn chiều chưa mưa!