Những dòng đầu năm của con cá vàng

Cũng lâu thật lâu rồi nhỉ, mình đã không viết gì, không phải là không có gì để viết, cơ bản là do mình chỉ muốn để nó trong đầu.

Với cả chắc là mình lại lười với cảm xúc mình.Não mình cá vàng, nhưng cũng không đến nỗi quên đi sự tồn tại của góc nhỏ này. Mà chắc chắn là thế giới quên hẳn cái góc này rồi, vậy thì tốt, mình dc thỏa mặc với những suy nghĩ lang man của mình.

Tết này, mình không đi đâu hết, gặp ai cũng hỏi, Tết này không đi đâu hả con? Khi nào lấy chồng hả con? Mình chỉ cười trừ giả lã rồi chỉ vào thằng cháu, vì nó mà cháu ở nhà đấy ạ.

Thương nó, mỗi khi buồn gì, là mình cứ chạy xuống phòng, thơm nó chục cái, hít hít cái mùi sữa thật thơm của nó, rồi thấy đời thật nhẹ nhàng.

Rùa, nó ưng mình lắm, từ hồi ẵm nó ở sân bay, mà không hề khóc một tiếng. Vì trước khi về, chị đã cảnh báo mình rằng nó sẽ khóc dữ lắm khi bị người lạ vây quanh. Ấy vậy mà, từ hồi Rùa về đến giờ, nó toàn cười khi chơi với mình. Béo nhìn rồi bảo, chắc do nó biết mày là má hai của nó.

Tối nay, first crush của mình nt kể chuyện buồn, mình thì chỉ ngồi nghe, như mọi khi. Mình đã hết thời trách cứ ” ai buồn mới tìm đến mình”. Mình thấy cũng vui, khi không có duyên, thì làm bạn, làm anh em, cũng dc mà nhỉ.

Mỗi lần nói chuyện xong, mình thường xóa hết tn, mình không thích mở ra đọc lại, không thích hoài niệm nữa.

Tối nay, xách giày đi chạy, sau hơn 3 tháng không đụng. Ba hỏi mình đi đâu, mình bảo con đi chạy, ba hỏi đi với ai, mình bảo, dạ một mình. Ba im lặng chẳng nói gì, chỉ biết là khi về, ba vẫn ngồi chờ để mở cửa cho mình.

Mẹ bảo, mình sinh ra là một đứa khắc tuổi với ba. Ba hay cãi lại, khắc đâu mà khắc. Có những khoảng thời gian, mình giận ba lắm, vì mình nói, mẹ hy sinh cho ba nhiều quá, mà con thấy ba không có như vậy. Dạo này mình không suy nghĩ nhiều về những chuyện đó nữa, mình chỉ mong ba mẹ luôn thương nhau, vậy là đủ với mình. Sáng nay, ông bà mới chở nhau đi chùa cầu duyên cho mình, thương ghê.

Tối nay chạy, chỉ có mình mình và cái bóng mình nữa, đi qua mấy căn nhà, mùi nhang thiệt là thơm, thiệt là trầm. Mình không nhìn đường mấy, vì cũng khá vắng, mình chỉ nhìn cái bóng của mình, tóc ngắn mới cắt, nên nó cứ đưa qua đưa lại, mấy bài nhạc trong mp3 vẫn cứ vang lên đều đều.

Nói chung không biết cảm xúc lúc đó là gì nữa, chỉ biết là, cứ chạy đi, chạy cho mệt đi, chạy cho tiêu cơm đi :)).

Gió thổi mát ghê đi!

Sài gòn tối nay thật hiền!

 

Advertisements

Tuổi và Nhạc

Hồi còn nhỏ, mỗi lần ba mở Trịnh Công Sơn thì  mình hay nhìn ba và than rằng: Sao ba nghe nhạc gì mà giống đám ma quá vậy.

Vậy mà, giờ đây, quán nào bật nhạc Trịnh thì lại là mê, lại muốn ngồi lì nghe cho hết list nhạc.

Nay thấy bài này của chị Tâm, nghe mà yêu không biết tự bao giờ. Rồi tự hỏi sao chị và bạn không cover thêm nhỉ.

Nghe đến đâu, tim tan đến đó

Nhạc gì mà hay quá vậy.

Từng độ tuổi khác nhau, gu âm nhạc sẽ khác nhau.

It is just called, the wheel of time.

Có những ngày buồn

Dạo này, báo chí làm mình buồn quá, có quá nhiều chuyện nhiễu nhương: nào là đâm, là chém, là lên án một bác tiến sĩ với công trình nghiên cứu cả đời của Bác bằng những từ ngữ không còn lời nào để nói trong khi đó không hẳn là lỗi của bác…

Làm sao để những trái tim đẹp, tấm lòng nồng hậu lan tỏa ra nhiều hơn nhỉ. Một thế giới mà chỉ toàn soi mói, chỉ trích là một thế giới buồn lắm, buồn nhiều lắm…

Bây giờ, chỉ muốn thả mình theo những nốt nhạc thôi…

Câu chuyện cuộc sống.

Đọc chuyện của chị và những chuyện chị đã làm được, mình biết rằng, mình thật nhỏ bé, nhỏ nhiều lắm.

Chị,hiện ra, giống như một Đức Bồ Tát giữa cuộc đời tấp nập.

http://kenh14.vn/xa-hoi/me-tran-mai-anh-so-phan-khong-may-man-cua-thien-nhan-da-mo-ra-canh-cua-hy-vong-cho-nhieu-cuoc-doi-khac-p142r20171112143550829.chn

Và rồi đến câu chuyện của anh Trung, nó như làn gió mát tỏa vào mình, khiến cho mình tin vào cái đẹp của cuộc sống nhiều thật nhiều. Họ truyền cho mình năng lượng rằng mình phải sống thật tốt, thật tốt nhiều hơn nữa.

http://kenh14.vn/xa-hoi/chang-shipper-xe-dap-bi-khuyet-tat-giong-noi-van-cham-doc-sach-hoc-tieng-anh-va-lam-tu-thien-neu-khong-co-gang-minh-se-bi-lui-lai-phia-sau-p142r20171110144158404.chn

Mình sống có một lần à, nên tận hưởng thôi!

Keep reading, keep learning!

 

Lạc quan và yêu thương

Lúc đang ngồi gõ những dòng này, có lẽ, mắt đã sưng húp vì những dòng nước mặn. và mình cũng chẳng quan tâm nhiều cho lắm, vì mình thích cảm giác được giải tỏa cảm xúc những khi ở một mình như thế này.

tối nay, sau khi không nghĩ được gì để viết cho khóa luận, mình lại lên đọc báo, và tựa đề bài báo này, đã đập ngay vào mắt mình.

http://kenh14.vn/xa-hoi/cau-chuyen-phi-thuong-o-lop-tieng-anh-dac-biet-nguoi-cha-70-tuoi-vi-cau-con-trai-mac-hoi-chung-down-ma-cung-cap-sach-di-hoc-p142r20171105195612977.chnmừng.PNG

Những bài báo mạng có thể sẽ bị trôi trong 1-2 tuần, nhưng trang blog này sẽ còn gắn bó với mình nhiều lắm, đó là lí do mình muốn viết bài này, muốn để cả câu chuyện ở đây, như là một bài học, một tấm gương để nhắc nhở mình, chỉ cần với tình yêu thương chân thành, với niềm lạc quan rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp, thì chỉ cần cố gắng, chỉ cần đừng từ bỏ, mọi thứ rồi cũng sẽ ổn thỏa thôi.

Và quả thực, mình đã ấn tượng với cách nuôi dạy của Bác với Mừng, cách nói chuyện chân chất của bác. “Mình nuôi con mình mà, ai mà để ý tháng ngày”. “Nó vậy nhưng cũng biết để ý lắm, nó cũng hay nhường đồ ăn cho tôi”. Cứ mỗi lời chân thành từ bác, là cứ làm nước mắt mình rơi nhiều hơn nữa. Chắc có lẽ, vì trái tim đôn hậu và chân thành ấy, Mừng đã từng bước hoàn thiện bản thân, dấy lên một câu chuyện đẹp và đầy nhân văn cho xã hội.

mình muốn báo sẽ có nhiều bài như vậy nữa, vì mình biết, trên cả thế giới này, có rất nhiều những chuyện như vậy, chỉ là, sắc đẹp hoa hậu, câu chuyện showbiz, họ đã chi rất nhiều tiền để có sân trên những tờ báo mạng. ở một nước đang mở cửa như quê hương mình, thì bị nhiễu thông tin là chuyện không tránh khỏi, người làm báo, phải là những người thật có tâm.

chợt nghĩ, đêm nay, chắc sẽ ngủ rất ngon, vì đôi mắt vừa được gội rửa…

 

Tuyết

Trưa nay, nhận được tin nhắn của anh K “Sao dạo này bàng quan với thế giới vậy?”. Suy nghĩ 5s, rồi mình trả lời: thế giới đã có  đủ chuyện của thế giới rồi mà.

Sự thực là, thế giới của mình là nó đã được định nghĩa theo một cách khác rồi, nó khác nhiều với định nghĩa thế giới cách đây một năm, nhiều lắm. thế giới của mình, giờ chỉ còn là Rùa, là ba mẹ, là gia đình Béo, là mấy đứa bạn thân và những tâm hồn đẹp xung quanh mà duyên đưa đẩy mình gặp được. Với mình, nhiêu đó đã là quá đủ, đã làm mình hài lòng. Không còn muốn bận tâm về thế giới của ai khác nữa, họ có cuộc sống của riêng họ, khi họ cần họ sẽ tìm đến mình. như vậy sẽ đơn giản hơn rất nhiều

Anh K từng gọi mình là đứa em gái rượu, năm ngoái, cái hồi mình vẫn còn ở bên này, khi mình có chuyện về tình cảm, anh là người mà mình trút bao muộn phiền, có chuyện gì, mình cũng đều kể cho anh, kể cho Béo và 2 đứa bạn thân. Vậy mà, một tháng trước khi mình đi, đột nhiên ông ấy có ý định muốn dọn ra ngoài, mình chỉ biết thông qua ba mẹ, không một tin gì từ người  mà mình cứ ngỡ là cái gì cũng kể cho nhau. Và sự thật là mình rất buồn. và  cũng không muốn hỏi nữa. chuyện gì xảy ra cũng phải có lí do. ngày đi, mình cũng không bận nhắn anh về nhà. qua đây được 2 tuần, anh vẫn cứ ngỡ mình vẫn đang ở nhà, nên mắng mình sao đi mà không báo. Mình chỉ cười trừ, anh bận quá, nên thôi em cũng không muốn làm phiền.

buồn tí thế thôi, chứ trái đất vẫn quay tròn, và mình vẫn đang mãn nguyện với cuộc sống hiện tại, có thể vậy là đủ đầy.

suy cho cùng, mình vẫn là một đứa cứng đầu nhỉ.

hôm nay là ngày đầu tuyết rơi thật dày, nó lại làm mình lâng lâng, cứ như mưa ở Sài Gòn vậy đó.

nghe lại bài hát này, mình lại nhớ đến những ngày rong ruỗi mùa đông trong chuyến roadtrip với Cả và với Con, đó là những chuỗi ngày bình an và thật tuyệt vời. Chỉ có chúng mình, và thiên nhiên.